次韻四明孫常州

宋代 陳著
忽忽光陰日隙塵,回頭十載兩襟分。 聽經偶枉真人駕,過首猶懷處士墳。 危世清風誰一面,青山啼鳥自相聞。 殷勤寄到新詩卷,奇字終須問子云。
guāng yīn chén   huí tóu shí zài liǎng jīn fēn  
tīng jīng ǒu wǎng zhēn rén jià   guò shǒu yóu huái chǔ shì fén  
wēi shì qīng fēng shuí miàn   qīng shān niǎo xiāng wén  
yīn qín dào xīn shī juàn   zhōng wèn zi yún