次韻石芝

宋代 蘇轍
雞鳴東海朝日新,光蒙洲島霧雨勻。 一曦石上遍生耳,幽子自食無來賓。 寄書乞取久未許,箬籠蕉囊海神戶。 一掬誰令墮我前,無為知我超諸數。 此身不願清廟瑚,但願歸去隨樵蘇。 龜龍百歲豈知道,養氣千息存其胡。 塵中學仙定難脫,夢裡食芝空酷烈。 中山軍府得安閒,更試朝霞磨鏡鐵。
míng dōng hǎi cháo xīn   guāng méng zhōu dǎo yún  
shí shàng biàn shēng ěr   yōu shí lái bīn  
shū jiǔ wèi   ruò lóng jiāo náng hǎi shén  
shuí lìng duò qián   wéi zhī chāo zhū shù  
shēn yuàn qīng miào   dàn yuàn guī suí qiáo  
guī lóng bǎi suì zhī dào   yǎng qiān cún  
chén zhōng xué xiān dìng nán tuō   mèng shí zhī kōng liè  
zhōng shān jūn ān xián   gèng shì zhāo xiá jìng tiě