次韻時敘賦樂先生新居

宋代 范成大
愚士繁俗如囚奴,至人遺形與化俱。 紛紜覺夢不可辨,蘧蘧栩栩知誰歟? 百年如泡亦如電,剛欲鑄鐵充門樞。 列仙之臞墮山澤,一席三椽良有餘。 平生嶔巇百戰勇,頓挫久已歸夷途。 光芒無用入詩句,青天白日轟雷車。 松煤繭紙妙揮掃,芸香錦囊深貯儲。 紫露雙瓶春夜醉,黃雲一棱秋田租。 誰能摶扶北溟海,政爾歸臥南陽廬。 鴻飛冥冥隔雲雨,弋人可慕不可呼。
shì fán qiú   zhì rén xíng huà
fēn yún jué mèng biàn   zhī shuí  
bǎi nián pào diàn   gāng zhù tiě chōng mén shū
liè xiān zhī duò shān   sān chuán liáng yǒu
píng shēng qīn bǎi zhàn yǒng   dùn cuò jiǔ guī
guāng máng yòng shī   qīng tiān bái hōng léi chē
sōng méi jiǎn zhǐ miào huī sǎo   yún xiāng jǐn náng shēn zhù chǔ
shuāng píng chūn zuì   huáng yún léng qiū tián
shuí néng tuán běi míng hǎi   zhèng ěr guī nán yáng
hóng fēi míng míng yún   rén