次韻十詩

宋代 樓鑰
幸堪擊壤樂清時,衰病情懷百不宜。 只好灌畦陪漢叟,更欣學圃慕樊遲。 逢人草草須頃酒,得韻匆匆且和詩。 琴意高低尤自適,高山流水久心知。
xìng kān rǎng yuè qīng shí   shuāi bìng qíng huái bǎi  
zhǐ hǎo guàn péi hàn sǒu   gèng xīn xué fán chí  
féng rén cǎo cǎo qǐng jiǔ   yùn cōng cōng qiě shī  
qín gāo yóu shì   gāo shān liú shuǐ jiǔ xīn zhī