次韻石端若惠長句

宋代 周紫芝
仲容無雙天下士,草木自應殊臭味。嵇康似鶴在雞群,子陽如蛙真井底。 借令捲舌終自羞,吾顙嶢然寧不泚。伯仁大腹號空洞,步兵醉語無臧否。 君方二子不啻過,視我當如發蒙耳。浪將五字比長城,要為庖丁作餘地。 人言政似韓潮州,欲借新聲與侯喜。蒼顏槁項日摧頹,回雪流風更雄偉。 乃知愚知本相懸,何啻人間三十里。我詩頗似西台書,時雖可喜終可鄙。 人言嫫毋不自憐,捧心成顰亦成恥。少年有意慕黃初,豈料永嘉聞正始。 詩壇新拜少陵侯,頗笑棘門兒子戲。勸君此語勿浪傳,俗物還來敗人意。
zhòng róng shuāng tiān xià shì   cǎo yīng shū chòu wèi kāng shì zài qún zi   yáng zhēn jǐng    
jiè lìng juǎn shé zhōng xiū   sǎng yáo rán níng rén hào kōng dòng   bīng zuì zāng    
jūn fāng èr zi chì guò   shì dāng mēng ěr làng jiāng cháng chéng yào   wèi páo dīng zuò    
rén yán zhèng shì hán cháo zhōu   jiè xīn shēng hóu cāng yán gǎo xiàng cuī tuí huí   xuě liú fēng gèng xióng wěi    
nǎi zhī zhī běn xiàng xuán   chì rén jiān sān shí shī shì tái 西 shū shí   suī zhōng    
rén yán lián   pěng xīn chéng pín chéng chǐ shào nián yǒu huáng chū   liào yǒng jiā wén zhèng shǐ    
shī tán xīn bài shǎo líng hóu   xiào mén ér zi quàn jūn làng chuán   hái lái bài rén