次韻沈千里玉山道中風寄

宋代 韓元吉
霜晴懷玉自生煙,寒色淒淒過雁邊。 路轉湘南知幾日,山連楚尾又窮年。 相期雞黍情歡甚,惜別塵埃意黯然。 馬上哦詩沖暮雪,甭風懷我北窗眠。
shuāng qíng huái shēng yān   hán guò yàn biān  
zhuǎn xiāng nán zhī   shān lián chǔ wěi yòu qióng nián  
xiāng shǔ qíng huān shén   bié chén āi àn rán  
shàng ó shī chōng xuě   béng fēng huái běi chuāng mián