次韻沈立少卿白鹿

宋代 蘇轍
白鹿何年養,驚猜未肯馴。 軒除非本性,飲食強依人。 照影冰浮水,飛毛雪灑塵。 獨游應已倦,忽見乍疑神。 野色明幽步,煙蕪薦臥身。 異姿人共愛,清意爾誰親。 日暖山苗熟,風微澗草春。 何緣解韁縶,奔放任天真。
bái 鹿 nián yǎng   jīng cāi wèi kěn xùn  
xuān chú fēi běn xìng   yǐn shí qiáng rén  
zhào yǐng bīng shuǐ   fēi máo xuě chén  
yóu yīng juàn   jiàn zhà shén  
míng yōu   yān jiàn shēn  
姿 rén gòng ài   qīng ěr shuí qīn  
nuǎn shān miáo shú   fēng wēi jiàn cǎo chūn  
yuán jiě jiāng zhí   bēn fàng rèn tiān zhēn