次韻剡僧孜書記

宋代 陳著
縣如殘寺裹荒城,僧干窮緣耐苦聲。 雖把慈悲供日用,可能方便徇人情。 四明山背看雲近,九里灣頭呷水清。 支遁後身偏念我,惠來詩好愧兼榮。
xiàn cán guǒ huāng chéng   sēng gàn qióng yuán nài shēng  
suī bēi gōng yòng   néng fāng biàn 便 xùn rén qíng  
míng shān bèi kàn yún jìn   jiǔ wān tóu shuǐ qīng  
zhī dùn hòu shēn piān niàn   huì lái shī hǎo kuì jiān róng