次韻僧潛見贈

宋代 蘇軾
道人胸中水鏡清,萬象起滅無逃形。 獨依古寺種秋菊,要伴騷人餐落英。 人間底處有南北,紛紛鴻雁何曾冥。 閉門坐穴一禪榻,頭上歲月空崢嶸。 今年偶出為求法,欲與慧劍加礱硎。 雲衲新磨山水出,霜髭不翦兒童驚。 公侯欲識不可得,故知倚市無傾城。 秋風吹夢過淮水,想見橘柚垂空庭。 故人各在天一角,相望落落如晨星。 彭城老守何足顧,棗林桑野相邀迎。 千山不憚荒店遠,兩腳欲趁飛猱輕。 多生綺語磨不盡,尚有宛轉詩人情。 猿吟鶴唳本無意,不知下有行人行。 空階夜雨自清絕,誰使掩抑啼孤煢。 我欲仙山掇瑤草,傾筐坐嘆何時盈。 簿書鞭撲晝填委,煮茗燒栗宜宵征。 乞取摩尼照濁水,共看落月金盆傾。
dào rén xiōng zhōng shuǐ jìng qīng   wàn xiàng miè táo xíng  
zhǒng qiū   yào bàn sāo rén cān luò yīng  
rén jiān chǔ yǒu nán běi   fēn fēn hóng yàn zēng míng  
mén zuò xué chán   tóu shàng suì yuè kōng zhēng róng  
jīn nián ǒu chū wèi qiú   huì jiàn jiā lóng xíng  
yún xīn shān shuǐ chū   shuāng jiǎn ér tóng jīng  
gōng hóu shí   zhī shì qīng chéng  
qiū fēng chuī mèng guò huái shuǐ   xiǎng jiàn yòu chuí kōng tíng  
rén zài tiān jiǎo   xiāng wàng luò luò chén xīng  
péng chéng lǎo shǒu   zǎo lín sāng xiāng yāo yíng  
qiān shān dàn huāng diàn yuǎn   liǎng jiǎo chèn fēi náo qīng  
duō shēng jìn   shàng yǒu wǎn zhuǎn shī rén qíng  
yuán yín běn   zhī xià yǒu xíng rén xíng  
kōng jiē qīng jué   shuí shǐ 使 yǎn qióng  
xiān shān duō yáo cǎo   qīng kuāng zuò tàn shí yíng  
簿 shū biān zhòu tián wěi   zhǔ míng shāo xiāo zhēng  
zhào zhuó shuǐ   gòng kàn luò yuè jīn pén qīng