次韻三首 其一

宋代 鄭思肖
百歲光陰十過三,故山路梗夢中還。看來身在終為累,悟得心空始是閒。 幾度踏雲歸草屋,有時臥雨掩松關。人間轉盼皆陳跡,何必長生久駐顏。
bǎi suì guāng yīn shí guò sān   shān gěng mèng zhōng hái kàn lái shēn zài zhōng wèi lèi   xīn kōng shǐ shì xián
yún guī cǎo   yǒu shí yǎn sōng guān rén jiān zhuǎn pàn jiē chén   cháng shēng jiǔ zhù yán