次韻任道雪中同游東皋之作

宋代 黃庭堅
四海方嗷嗷,我奔走獨勞。 停舟近北渚,扶杖步東皋。 霜落瘦石骨,水漲腐溪毛。 更有山陰興,能無秦復陶。
hǎi fāng áo áo   bēn zǒu láo
tíng zhōu jìn běi zhǔ   zhàng dōng gāo
shuāng luò shòu shí   shuǐ zhǎng máo
gèng yǒu shān yīn xīng   néng qín táo