次韻秋夜

宋代 方岳
雨浥浮梁逗碧紗,短更催睡不停撾。 一聲雁帶塞愁過,八月槎隨鄉信賒。 別後故人頻入夢,秋來燕子已還家。 相逢卻喜詩無恙,醉墨淋漓黑老鴉。
liáng dòu shā   duǎn gèng cuī shuì tíng  
shēng yàn dài sāi chóu guò   yuè chá suí xiāng xìn shē  
bié hòu rén pín mèng   qiū lái yàn zi huán jiā  
xiāng féng què shī yàng   zuì lín hēi lǎo