次韻 其四

宋代 韓淲
青入靈山玉削成,群峰羅列有心情。眼明忽卷孤城雨,風定白雲濃淡生。
qīng líng shān xuē chéng   qún fēng luó liè yǒu xīn qíng yǎn míng juǎn chéng fēng   dìng bái yún nóng dàn shēng