次韻秦觀梅花

宋代 蘇轍
病夫毛骨日凋槁,愁見米鹽惟醉倒。 忽傳騷客賦寒梅,感物傷春同懊惱。 江邊不識朔風勁,牆頭亦有南枝早。 未開素質夜先明,半落清香春更好。 鄰家小婦學閒媚,靚妝惟有長眉掃。 孤芳已與飛霰競,結子仍先百花老。 苦遭橫笛乳飛英,不見遊人醉芳草。 可憐物性空自知,羞作繁華助芒昊。
bìng máo diāo gǎo   chóu jiàn yán wéi zuì dào  
chuán sāo hán méi   gǎn shāng chūn tóng ào nǎo  
jiāng biān shí shuò fēng jìn   qiáng tóu yǒu nán zhī zǎo  
wèi kāi zhì xiān míng   bàn luò qīng xiāng chūn gèng hǎo  
lín jiā xiǎo xué xián mèi   jìng zhuāng wéi yǒu cháng méi sǎo  
fāng fēi xiàn jìng   jié réng xiān bǎi huā lǎo  
zāo héng fēi yīng   jiàn yóu rén zuì fāng cǎo  
lián xìng kōng zhī   xiū zuò fán huá zhù máng hào