次韻卿山主解嘲

宋代 饒節
道人竹瘦松柏剛,飽更風雨慣雪霜。堂堂自住一法界,豈與蕭艾相短長。 利刀割水風吹光,以空壞空竟誰傷。君不見湖邊飛來兩白鷺,終朝容與水雲鄉。
dào rén zhú shòu sōng bǎi gāng   bǎo gèng fēng guàn xuě shuāng táng táng zhù jiè   xiāo ài xiāng duǎn cháng
dāo shuǐ fēng chuī guāng   kōng huài kōng jìng shuí shāng jūn jiàn biān fēi lái liǎng bái   zhōng zhāo róng shuǐ yún xiāng