次韻慶充避暑水西寺

宋代 范成大
佳晨出西郭,仰視天宇清。 樂哉曠土懷,浩浩吞四溟。 新漲忽勇退,籬落粘枯萍。 風幡招客游,曠望隔苹汀。 僕夫厲清深,竹輿竦亭亭。 波翻石鑿落,尚帶蛟龍腥。 華堂入松竹,德人占聚星。 脫帽飛羽觴,頹放解天刑。 時當行火令,草腐亦化螢。 炎官紛陸梁,空飛赤雲俜。 遙知壟上耘,暴背愁白丁。 茲游豈易得,未用嘆沉冥。
jiā chén chū 西 guō   yǎng shì tiān qīng
zāi kuàng huái   hào hào tūn míng
xīn zhǎng yǒng tuì 退   luò zhān píng
fēng fān zhāo yóu   kuàng wàng píng tīng
qīng shēn   zhú 輿 sǒng tíng tíng
fān shí záo luò   shàng dài jiāo lóng xīng
huá táng sōng zhú   rén zhàn xīng
tuō mào fēi shāng   tuí fàng jiě tiān xíng
shí dāng háng huǒ lìng   cǎo huà yíng
yán guān fēn liáng   kōng fēi chì yún pīng
yáo zhī lǒng shàng yún   bèi chóu bái dīng
yóu   wèi yòng tàn chén míng