次韻 其二

宋代 韓淲
秋到黃花強自寬,琴堂猶得往來閒。世情原與詩情背,只許閒人老眼看。
qiū dào huáng huā qiáng kuān   qín táng yóu wǎng lái xián shì qíng yuán shī qíng bèi zhǐ   xián rén lǎo yǎn kàn