次韻 其二

宋代 韓淲
晴靄分明是畫成,淡容輕態最關情。鳥聲不盡蟬聲起,花影才收竹影生。
qíng ǎi fēn míng shì huà chéng   dàn róng qīng tài zuì guān qíng niǎo shēng jìn chán shēng huā   yǐng cái shōu zhú yǐng shēng