次韻前人新晴三首

宋代 陳著
院靜春深冷麝煤,怕逢花委細蒼苔。 小桃卻自紅如錦,笑倚東風醉入腮。
yuàn jìng chūn shēn lěng shè méi   féng huā wěi cāng tái  
xiǎo táo què hóng jǐn   xiào dōng fēng zuì sāi