次韻前人重陽

宋代 陳著
說道貧閒亦自忙,誰知碩果自存陽。 堪憐凍病如無己,不復狂游似季常。 過眼世情多逐臭,閉門家話自生香。 重陽已在西風裡,空有龍山入夢鄉。
shuō dào pín xián máng   shéi zhī shuò guǒ cún yáng  
kān lián dòng bìng   kuáng yóu shì cháng  
guò yǎn shì qíng duō zhú chòu   mén jiā huà shēng xiāng  
chóng yáng zài 西 fēng   kōng yǒu lóng shān mèng xiāng