次韻彭叔容

宋代 周紫芝
彭郎作詩調最高,語中起伏多波濤。維其有之是以似,千佛名經中一豪。 潮從海來與山激,彭郎詩成疾飛鏑。詞鋒何止卻千軍,脆敵何堪守堅壁。 去年載酒呼衰翁,蕭蕭兩鬢吹江風。手持氂尾白玉柄,坐中風味王安豐。 今年不出無一語,想像紅旌浪中舞。臥聽東來響怒濤,安得西飛有雙羽。 晚歲菟裘誰與謀,有如此江真可羞。會待潮來復潮落,短蓑獨速吳江秋。
péng láng zuò shī diào 調 zuì gāo   zhōng duō tāo wéi yǒu zhī shì shì qiān   míng jīng zhōng háo    
cháo cóng hǎi lái shān   péng láng shī chéng fēi fēng zhǐ què qiān jūn cuì   kān shǒu jiān    
nián zǎi jiǔ shuāi wēng   xiāo xiāo liǎng bìn chuī jiāng fēng shǒu chí máo wěi bái bǐng zuò   zhòng fēng wèi wáng ān fēng    
jīn nián chū   xiǎng xiàng hóng jīng làng zhōng tīng dōng lái xiǎng tāo ān   fēi 西 yǒu shuāng    
wǎn suì qiú shuí móu   yǒu jiāng zhēn xiū huì dài cháo lái cháo luò duǎn   suō jiāng qiū