次韻匏庵聞王古直至之作

明代 李東陽
老來不記入京年,舊事依稀屈指前。身似野僧才有發,家如漁叟更無船。 秪愁別久今衰矣,不覺詩成為囅然。春夜定知何處宿,漫從新市買燈懸。
lǎo lái jīng nián   jiù shì zhǐ qián shēn shì sēng cái yǒu jiā   sǒu gèng chuán    
zhī chóu bié jiǔ jīn shuāi   jué shī chéng wéi chǎn rán chūn dìng zhī chǔ màn 宿   cóng xīn shì mǎi dēng xuán