次韻歐陽良有高山仰止四首

宋代 趙文
我攜二三子,行此白玉灣。 案頭左章集,古語留人間。 我昔識此士,風雨滿空山。 憂愁送日月,不復記容顏。 自從一別來,乃此再見慳。 為客使同邑,造物何其儇。 豈無城府意,乘馬忽復班。 還能顧寂寞,山路披荒菅。
xié èr sān   xíng bái wān  
àn tóu zuǒ zhāng   liú rén jiān  
shí shì   fēng mǎn 滿 kōng shān  
yōu chóu sòng yuè   róng yán  
cóng bié lái   nǎi zài jiàn qiān  
wèi shǐ 使 tóng   zào xuān  
chéng   chéng bān  
hái néng   shān huāng jiān