次韻歐陽良有高山仰止四首
少年場屋心,富貴輕秋毫。
如何此逼仄,晚作空山逃。
世方馳逐好,我獨儒書豪。
寧甘往教遠,不肯十上勞。
尚持鵾雞弦,自愛鳳尾槽。
紛然涼州曲,誰賞郁輪袍。
取之眾棄中,君眼亦已高。
惜哉君更窮,相看兩蕭騷。
shào
少
nián
年
chǎng
場
wū
屋
xīn
心
,
fù
富
guì
貴
qīng
輕
qiū
秋
háo
毫
。
rú
如
hé
何
cǐ
此
bī
逼
zè
仄
,
wǎn
晚
zuò
作
kōng
空
shān
山
táo
逃
。
shì
世
fāng
方
chí
馳
zhú
逐
hǎo
好
,
wǒ
我
dú
獨
rú
儒
shū
書
háo
豪
。
níng
寧
gān
甘
wǎng
往
jiào
教
yuǎn
遠
,
bù
不
kěn
肯
shí
十
shàng
上
láo
勞
。
shàng
尚
chí
持
kūn
鵾
jī
雞
xián
弦
,
zì
自
ài
愛
fèng
鳳
wěi
尾
cáo
槽
。
fēn
紛
rán
然
liáng
涼
zhōu
州
qǔ
曲
,
shuí
誰
shǎng
賞
yù
郁
lún
輪
páo
袍
。
qǔ
取
zhī
之
zhòng
眾
qì
棄
zhōng
中
,
jūn
君
yǎn
眼
yì
亦
yǐ
已
gāo
高
。
xī
惜
zāi
哉
jūn
君
gèng
更
qióng
窮
,
xiāng
相
kàn
看
liǎng
兩
xiāo
蕭
sāo
騷
。