次韻牡丹四絕 其一

宋代 李之儀
朝陽爍爍欲爭流,已過群紅盍自脩。發盡妖妍猶未歇,天機終待幾時休。
zhāo yáng shuò shuò zhēng liú   guò qún hóng xiū jǐn yāo yán yóu wèi xiē tiān   zhōng dài shí xiū