次韻牡丹

宋代 方岳
洛陽兒女惜花殘,認得愁痕入黛巒。 夜雨正驚春冉冉,晴風欲墮玉珊珊。 一詩自直加城璧,千時誰分徑尺槃。 煩與丁寧留醉在,窗綃深掩護輕寒。
luò yáng ér huā cán   rèn de chóu hén dài luán  
zhèng jīng chūn rǎn rǎn   qíng fēng duò shān shān  
shī zhí jiā chéng   qiān shí shuí fēn jìng chǐ pán  
fán dīng níng liú zuì zài   chuāng xiāo shēn yǎn qīng hán