次韻毛君留別

宋代 蘇轍
問天乞得不訾身,屈指人間今幾人。 魚縱江潭真窟宅,鶴飛松嶺倍精神。 清風吹雨停歸騎,舊圃留花送晚春。 自號白雲知有意,便従丹灶拂埃塵。
wèn tiān shēn   zhǐ rén jiān jīn rén  
zòng jiāng tán zhēn zhái   fēi sōng lǐng bèi jīng shén  
qīng fēng chuī tíng guī   jiù liú huā sòng wǎn chūn  
hào bái yún zhī yǒu   biàn 便 cóng dān zào āi chén