次韻羅正之提刑見寄

南北朝 鄒浩
天邊故人贈明月,恍惚如臨滄海闊。幾年麈尾阻清談,一日中腸寬百結。 鍾君骨朽誰能琴,流水高山猶到今。平生宮徵愧伯牙,邂逅夫子還知心。 相期端欲追前古,諸事斯言逃責數。青雲窮達豈須論,廊廟由來齊子午。
tiān biān rén zèng míng yuè   huǎng lín cāng hǎi kuò nián zhǔ wěi qīng tán   zhōng cháng kuān bǎi jié
zhōng jūn xiǔ shuí néng qín   liú shuǐ gāo shān yóu dào jīn píng shēng gōng zhēng kuì   xiè hòu hái zhī xīn
xiāng duān zhuī qián   zhū shì yán táo shù qīng yún qióng lùn   láng miào yóu lái