次韻李仲輔僉判

宋代 呂本中
曉晴破雨卻寒天,海上風光絕可憐。更欲陪公了春事,不須乘醉始逃禪。
xiǎo qíng què hán tiān   hǎi shàng fēng guāng jué lián gèng péi gōng le chūn shì   chéng zuì shǐ táo chán