次韻李彥達客舍秋懷

宋代 張綱
落日孤村靜,淒風一笛秋。寸心灰欲死,雙鬢雪添愁。 未報中原復,應煩肉食謀。獨慚蘇季子,計拙敝貂裘。
luò cūn jìng   fēng qiū cùn xīn huī shuāng   bìn xuě tiān chóu    
wèi bào zhōng yuán   yīng fán ròu shí móu cán   zhuō diāo qiú