次韻柳子玉二首 其一 地爐

宋代 蘇軾
細聲蚯蚓發銀瓶,擁褐橫眠天未明。衰鬢鑷殘攲雪領,壯心降盡倒風旌。 自稱丹灶錙銖火,倦聽山城長短更。聞道床頭惟竹几,夫人應不解卿卿。
shēng qiū yǐn yín píng   yōng héng mián tiān wèi míng shuāi bìn niè cán xuě lǐng zhuàng   xīn jiàng jǐn dào fēng jīng    
chēng dān zào zhū huǒ   juàn tīng shān chéng cháng duǎn gèng wén dào chuáng tóu wéi zhú   rén yīng jiě qīng qīng