次韻劉簿寄示

宋代 方岳
塵世崎嶇天一握,俗子追奔蝸兩角。 先生宴坐心平夷,矮屋打頭甘寂寞。 手提老筆挾霜氣,合上蓬山直延閣。 高人乃亦主簿耳,往往胸中自丘壑。 銀鉤寶唾俱人妙,令我見之生踴躍。 日酣昨暮春睡濃,柳外叩門誰剝啄。 一書自直十從事,況有驪珠光錯落。 風檐急轉百回讀,花草愁深顏色薄。 放余許出半頭地,未敢以信而以怍。 譬如駑駘受刷飾,金環壓轡青絲絡。 猗那清廟吁已遠,下里巴詞可無作。 候蟲鳴秋鳥鳴春,美惡則殊俱自樂。 焚香危坐試品藻,頗亦敢言餘論確。 公詩雖淡未弦清,我詩雖雅黃鍾濁。
chén shì tiān   zhuī bēn liǎng jiǎo  
xiān sheng yàn zuò xīn píng   ǎi tóu gān  
shǒu lǎo xié shuāng   shàng péng shān zhí yán  
gāo rén nǎi zhǔ 簿 ěr   wǎng wǎng xiōng zhōng qiū  
yín gōu bǎo tuò rén miào   lìng jiàn zhī shēng yǒng yuè  
hān zuó chūn shuì nóng   liǔ wài kòu mén shuí zhuó  
shū zhí shí cóng shì   kuàng yǒu zhū guāng cuò luò  
fēng yán zhuǎn bǎi huí   huā cǎo chóu shēn yán báo  
fàng chū bàn tóu   wèi gǎn xìn ér zuò  
dài shòu shuā shì   jīn huán pèi qīng luò  
qīng miào yuǎn   xià zuò  
hòu chóng míng qiū niǎo míng chūn   měi è shū  
fén xiāng wēi zuò shì pǐn zǎo   gǎn yán lùn què  
gōng shī suī dàn wèi xián qīng   shī suī huáng zhōng zhuó