次韻黎師侯登王叔武文昌閣看雪

宋代 許及之
春雪如過客,所止留莫住。但見空中馳,機心逐鷗鷺。 度臘凜餘寒,同雲忽朝聚。乍看鮫泣珠,漸覺柳飄絮。 少焉有矜色,瓊枝斗玉樹。登臨須勝流,著我覺形污。 北山鮮明姿,愛客急修具。坐間兩荊州,翛然隱風度。 更著老彌明,清談屋瓴注。客醉主亦歡,主醉客即去。 剝啄鳳沼來,忽得石鼎句。便可當畫圖,卻將醒眼覷。
chūn xuě guò   suǒ zhǐ liú zhù dàn jiàn kōng zhōng chí   xīn zhú ōu    
lǐn hán   tóng yún cháo zhà kàn jiāo zhū jiàn   jué liǔ piāo    
shǎo yān yǒu jīn   qióng zhī dòu shù dēng lín shèng liú zhù   jué xíng    
běi shān xiān míng 姿   ài xiū zuò jiān liǎng jīng zhōu xiāo   rán yǐn fēng    
gèng zhù lǎo míng   qīng tán líng zhù zuì zhǔ huān zhǔ   zuì    
zhuó fèng zhǎo lái   shí dǐng biàn 便 dāng huà què   jiāng xǐng yǎn