次韻林教授見別

宋代 韓淲
老我成漫仕,世事馬牛風。投身逐毫末,益愧多田翁。 乘春欲東遊,肯問行李窮。溪干富桃李,花光眩晴空。 停橈一舉首,壯氣猶如虹。靈山正崔嵬,半在返照中。 行藏豈人定,忠誠本天通。但顧行未實,奚論報必豐。 君詩多雋永,三年幾相從。山亭酌別酒,舟車復西東。 餘情尚酬句,歲月雙鬢蓬。黃髮愛玉體,書來置郵筒。
lǎo chéng màn shì   shì shì niú fēng tóu shēn zhú háo   kuì duō tián wēng    
chéng chūn dōng yóu   kěn wèn xíng qióng gàn táo huā   guāng xuàn qíng kōng    
tíng ráo shǒu   zhuàng yóu hóng líng shān zhèng cuī wéi bàn   zài fǎn zhào zhōng    
xíng cáng rén dìng   zhōng chéng běn tiān tōng dàn xíng wèi shí   lùn bào fēng    
jūn shī duō juàn yǒng   sān nián xiāng cóng shān tíng zhuó bié jiǔ zhōu   chē dōng 西    
qíng shàng chóu   suì yuè shuāng bìn péng huáng ài shū   lái zhì yóu tǒng