次韻林教授

宋代 韓淲
終朝雨清潤,坐嘯青林中。戍樓千鼓傳,殷殷聞鼕鼕。 敢為城市遠,猶喜聲跡通。詩成賦幽憤,志豈終困窮。 興言古達者,鹿門有龐翁。此話世莫知,因公悅心胸。
zhōng zhāo qīng rùn   zuò xiào qīng lín zhōng shù lóu qiān chuán yīn   yīn wén dōng dōng    
gǎn wéi chéng shì yuǎn   yóu shēng tōng shī chéng yōu fèn zhì   zhōng kùn qióng    
xīng yán zhě   鹿 mén yǒu páng wēng huà shì zhī yīn   gōng yuè xīn xiōng