次韻李晦父炎早梅

宋代 曹彥約
華顛淡色催人老,造化無功春不早。 翰林風月恣推排,萬馬一空三峽倒。 冷暖從渠入世情,孤真為我參幽抱。 單于未覺鼎鼐催,不與人間障煩惱。
huá diān dàn cuī rén lǎo   zào huà gōng chūn zǎo  
hàn lín fēng yuè tuī pái   wàn kōng sān xiá dào  
lěng nuǎn cóng shì qíng   zhēn wèi cān yōu bào  
chán wèi jué dǐng nài cuī   rén jiān zhàng fán nǎo