次韻李朝散游洞山二首

宋代 蘇轍
古寺依山占幾峰,精廬仿佛類天宮。 三年欲到官為礙,百里相望意自通。 無事佛僧何處著,人群鳥獸不妨同。 眼前簿領何時脫,一笑相看丈室中。 僧老經時不出山,法堂延客未曾關。 心開寶月嬋娟處,身寄浮雲出沒間。 休夏巾瓶誰與共,迎秋水石不勝閒。 近來寄我《金剛》頌,欲指胸中無所還。
shān zhàn fēng   jīng fǎng 仿 lèi tiān gōng  
sān nián dào guān wèi ài   bǎi xiāng wàng tōng  
shì sēng chǔ zhù   rén qún niǎo shòu fáng tóng  
yǎn qián 簿 lǐng shí tuō   xiào xiāng kàn zhàng shì zhōng  
sēng lǎo jīng shí chū shān   táng yán wèi céng guān  
xīn kāi bǎo yuè chán juān chù   shēn yún chū jiān  
xiū xià jīn píng shuí gòng   yíng qiū shuǐ shí shèng xián  
jìn lái jīn gāng sòng zhǐ   xiōng zhōng suǒ hái