次韻梁子張雪中約游湖上不至

宋代 韓元吉
東風閣雨釀重雲,賸喜天街玉作塵。 梅已著花還點綴,柳能吹絮便爭新。 湖光照坐偏宜晚,酒力欹欄別是春。 慚愧相如未能至,卻將冰柱語驚人。
dōng fēng niàng zhòng yún   shèng tiān jiē zuò chén  
méi zhù huā hái diǎn zhuì   liǔ néng chuī biàn 便 zhēng xīn  
guāng zhào zuò piān wǎn   jiǔ lán bié shì chūn  
cán kuì xiàng wèi néng zhì   què jiāng bīng zhù jīng rén