次韻括蒼太守黃侍御種竹 其二

宋代 張擴
世上風花暫斗妍,轉頭誰作一錢看。此君抱節真如玉,有客同心臭似蘭。 密葉自憐秋日薄,孫枝已挾曉霜寒。蔓柔草惡宜誅屏,恐向班行犯比干。
shì shàng fēng huā zàn dòu yán   zhuǎn tóu shuí zuò qián kàn jūn bào jié zhēn yǒu   tóng xīn chòu shì lán    
lián qiū   sūn zhī xié xiǎo shuāng hán màn róu cǎo è zhū píng kǒng   xiàng bān háng fàn gān