次韻君玉春日

宋代 戴復古
風雨不相貸,敏華能幾時。 才歌喜晴賦,又作惜春詩。 壓架酴醾老,翻階芍藥遲。 無花何足算,有酒且相期。
fēng xiāng dài   mǐn huá néng shí
cái qíng   yòu zuò chūn shī
jià lǎo   fān jiē sháo yào chí
huā suàn   yǒu jiǔ qiě xiāng