次韻寄荀晉仲簡陳夫子

宋代 王之道
二老亭亭雙屬玉,交映霜余半溪綠。 才高一世妙言語,落筆珠璣爛盈掬。 時來釣叟為三公,傅岩莘野誰雌雄。 紛紛俗態任冷暖,風雲早晚騰蛟龍。 中興復見宣和盛,須信人心協天命。 真從僵仆正邦基,更向膏肓起民病。 尺書寄我三長篇,管中窺豹非其全。 墨渝紙敝未釋手,晴窗飛盡沉香菸。 嗟予留滯濡須塢,夢寐斯文屬燕許。 何當單騎造齋榻,遂使高軒出城府。 春風回首歸萌芽,又促畦丁種早瓜。 我心傾寫會有日,為言已辦浮江槎。
èr lǎo tíng tíng shuāng zhǔ   jiāo yìng shuāng bàn  
cái gāo shì miào yán   luò zhū làn yíng  
shí lái diào sǒu wèi sān gōng   yán shēn shuí xióng  
fēn fēn tài rèn lěng nuǎn   fēng yún zǎo wǎn téng jiāo lóng  
zhōng xīng jiàn xuān shèng   xìn rén xīn xié tiān mìng  
zhēn cóng jiāng zhèng bāng   gèng xiàng gāo huāng mín bìng  
chǐ shū sān cháng piān   guǎn zhōng kuī bào fēi quán  
zhǐ wèi shì shǒu   qíng chuāng fēi jǐn chén xiāng yān  
jiē liú zhì   mèng mèi wén shǔ yàn  
dāng dān zào zhāi   suì shǐ 使 gāo xuān chū chéng  
chūn fēng huí shǒu guī méng   yòu dīng zhǒng zǎo guā  
xīn qīng xiě huì yǒu   wéi yán bàn jiāng chá