次韻寄山伯蕭

宋代 李彭
平原翁仲草蒙茸,種竹當年語竟空。群從嗟予真漫叟,象賢期女繼汧公。 別來江草喚愁碧,書到山陰稱意紅。瘞鶴銀鉤光照坐,行書正欲乞楊風。
píng yuán wēng zhòng cǎo méng róng   zhǒng zhú dāng nián jìng kōng qún cóng jiē zhēn màn sǒu xiàng   xián qiān gōng    
bié lái jiāng cǎo huàn chóu   shū dào shān yīn chēng hóng yín gōu guāng zhào zuò xíng   shū zhèng yáng fēng