次韻季共再賦

宋代 周紫芝
寒深方閉門,雪重忽滿屋。誰能起僵臥,賴此陽春曲。 曲高雖和寡,喜甚得所欲。心知夜光珠,大勝煖花玉。 歌君窈窕詞,侑我荔枝綠。頗疑蝸牛廬,忽作駝裘燠。 窮兒偶作富,貧固不待逐。我老況才盡,文字羞二陸。 上水船苦遲,脫手彈驚速。寒如蝟張毛,痴類烏棲木。 兒時弄筆手,老欲袖間縮。打窗聽悉窣,坐睡便清熟。 瞑想西湖雪,已沒孤山麓。那知公是時,洗缽飯僧粥。 灞橋風雪驢,並酌不相屬。政如冠上貂,難使狗尾續。 病骨尚畏寒,少待吹嶰竹。春山走倭遲,呼客慰窮獨。 新游亦不惡,舊觀疑可復。歡知當有餘,飲豈嘆不足。 述作付陶謝,囊囊歸自束。相從笑痴兒,日暮方生局。
hán shēn fāng mén   xuě zhòng mǎn 滿 shuí néng jiāng lài   yáng chūn    
gāo suī guǎ   shén de suǒ xīn zhī guāng zhū   shèng nuǎn huā    
jūn yǎo tiǎo   yòu zhī niú   zuò tuó qiú    
qióng ér ǒu zuò   pín dài zhú lǎo kuàng cái jìn wén   xiū èr    
shàng shuǐ chuán chí   tuō shǒu dàn jīng hán wèi zhāng máo chī   lèi    
ér shí nòng shǒu   lǎo xiù jiān suō chuāng tīng zuò   shuì biàn qīng 便 shú    
míng xiǎng 西 xuě   méi shān zhī gōng shì shí   fàn sēng zhōu    
qiáo fēng xuě   bìng zhuó xiāng zhǔ zhèng guān shàng diāo nán   shǐ gǒu 使 wěi    
bìng shàng wèi hán   shǎo dài chuī xiè zhú chūn shān zǒu chí   wèi qióng    
xīn yóu è   jiù guān huān zhī dāng yǒu yǐn   tàn    
shù zuò táo xiè   náng náng guī shù xiāng cóng xiào chī ér   fāng shēng