次韻季共蓬齋新梅

宋代 周紫芝
王郎巧催花,妙語起槁枯。譬如返魂香,能使死者蘇。 詩成花亦開,小草時卷舒。頗如風前柳,勝韻花中無。 蓬齋姑射仙,不待折簡呼。芳姿倚醉玉,未用須人扶。 自君作周旋,此德良不孤。移根始山中,一笑煩王都。 坐令桃李花,淺俗皆凡夫。棐幾滑以淨,雲窗窈而虛。 釅白奪寒雪,軟紅空九衢。我久離山中,問花今何如。 殷勤培弱干,何日課獠奴。於花苟得計,於我亦何愚。 此意倘復遂,瘦地良可鋤。誦君種花句,撫卷長嗟吁。
wáng láng qiǎo cuī huā   miào gǎo fǎn hún xiāng néng   shǐ 使 zhě    
shī chéng huā kāi   xiǎo cǎo shí juǎn shū fēng qián liǔ shèng   yùn huā zhōng    
péng zhāi shè xiān   dài zhé jiǎn fāng 姿 zuì wèi   yòng rén    
jūn zuò zhōu xuán   liáng gēn shǐ shān zhōng   xiào fán wáng dōu    
zuò lìng táo huā   qiǎn jiē fán fěi huá jìng yún   chuāng yǎo ér    
yàn bái duó hán xuě   ruǎn hóng kōng jiǔ jiǔ shān zhōng wèn   huā jīn    
yīn qín péi ruò gàn   liáo huā gǒu de      
tǎng suì   shòu liáng chú sòng jūn zhòng huā   juǎn zhǎng jiē