次韻蔣夔寒夜見過

宋代 蘇轍
都城廣大漫如天,旅人騷屑誰與歡。 北風號怒屋無瓦,夜氣凝冽冰生盤。 雪聲旋下白玉片,燈花暗結丹砂丸。 叩門剝啄驚客至,吹火倉卒憐君寒。 明時未省朋遺棄,高論自笑終汗漫。 識君太學嗟歲久,至今客舍猶泥蟠。 正如憔悴入籠鶴,坐見摧落凌風翰。 明朝尚肯過吾飲,有酒不盡行將酸。
chéng guǎng màn tiān   rén sāo xiè shuí huān  
běi fēng hào   níng liè bīng shēng pán  
xuě shēng xuán xià bái piàn   dēng huā àn jié dān shā wán  
kòu mén zhuó jīng zhì   chuī huǒ cāng lián jūn hán  
míng shí wèi shěng péng   gāo lùn xiào zhōng hàn màn  
shí jūn tài xué jiē suì jiǔ   zhì jīn shè yóu pán  
zhèng qiáo cuì lóng   zuò jiàn cuī luò líng fēng hàn  
míng cháo shàng kěn guò yǐn   yǒu jiǔ jìn xíng jiāng suān