次韻建安劉彥沖學士寄茶一首

宋代 劉一止
寒溪日漱枯腸潔,自志窮愁漸陋劣。故人不愛北苑春,更遣清甘嚅吻頰。 只今相望如參商,武夷孤絕雲蒼茫。底事坐閱百鳥翔,要借玉川風兩腋,高飛令我墜君傍。
hán shù cháng jié   zhì qióng chóu jiàn lòu liè rén ài běi yuàn chūn   gèng qiǎn qīng gān wěn jiá
zhī jīn xiāng wàng shēn shāng   jué yún cāng máng shì zuò yuè bǎi niǎo xiáng   yào jiè chuān fēng liǎng   gāo fēi lìng zhuì jūn bàng