次韻胡公權

宋代 戴復古
日用無非道,人心實在平。 果能行實學,何必問虛名。 草木隨時態,江山無世情。 晚來溪雨歇,一段夕陽明。
yòng fēi dào   rén xīn shí zài píng  
guǒ néng xíng shí xué   wèn míng  
cǎo suí shí tài   jiāng shān shì qíng  
wǎn lái xiē   duàn yáng míng