次韻黃魯直見贈古風二首

宋代 蘇軾
佳谷臥風雨,稂莠登我場。 陳前漫方丈,玉食慘無光。 大哉天宇間,美惡更臭香。 君看五六月,飛蚊殷迴廊。 茲時不少暇,俯仰霜葉黃。 期君蟠桃枝,千歲終一嘗。 顧我如苦李,全生依路傍。 紛紛不足慍,悄悄徒自傷。 空山學仙子,妄意笙簫聲。 千金得奇藥,開視皆豨苓。 不知市人中,自有安期生。 今君已度世,坐閱霜中蒂。 摩挲古銅人,歲月不可計。 閬風安在哉,要君相指似。
jiā fēng   láng yǒu dēng chǎng  
chén qián màn fāng zhang   shí cǎn guāng  
zāi tiān jiān   měi è gèng chòu xiāng  
jūn kàn liù yuè   fēi wén yīn huí láng  
shí shǎo xiá   yǎng shuāng huáng  
jūn pán táo zhī   qiān suì zhōng cháng  
  quán shēng bàng  
fēn fēn yùn   qiāo qiāo shāng  
kōng shān xué xiān   wàng shēng xiāo shēng  
qiān jīn yào   kāi shì jiē líng  
zhī shì rén zhōng   yǒu ān shēng  
jīn jūn shì   zuò yuè shuāng zhōng  
tóng rén   suì yuè  
láng fēng ān zài zāi   yào jūn xiāng zhǐ