次韻紅蕉

宋代 方岳
霜林蕉葉尚橫陳,不易禁寒夜向晨。 以貌取人通休似,其心如我別般春。 兩年開就花何晚,千里移將句有神。 待學伊蒲修淨供,自烹菡萏當猩唇。
shuāng lín jiāo shàng héng chén   jìn hán xiàng chén  
mào rén tōng xiū shì   xīn bié bān chūn  
liǎng nián kāi jiù huā wǎn   qiān jiāng yǒu shén  
dài xué xiū jìng gōng   pēng hàn dàn dāng xīng chún