次韻和長文紫微春雨二首

宋代 梅堯臣
春雨固多喜,雖多安得愁。 既能勒花苞,又解滋耕疇。 池添痕痕漲,渠有細細流。 不同離婦怨,一落不可收。 定知矜有年,豈似斗粟賙。 西掖喙夫子,吟觀意遲留。 正聲隮雅頌,高論等陽秋。 我慚才甚薄,難繼東山謳。
chūn duō   suī duō ān chóu  
néng huā bāo   yòu jiě gēng chóu  
chí tiān hén hén zhǎng   yǒu liú  
tóng yuàn   luò shōu  
dìng zhī jīn yǒu nián   shì dǒu zhōu  
西 huì   yín guān chí liú  
zhèng shēng sòng   gāo lùn děng yáng qiū  
cán cái shén báo   nán dōng shān ōu